Câu hỏi: "Tôi nợ bố mẹ tôi những gì?"

Câu hỏi: «Tôi nợ bố mẹ tôi những gì?»
thường giày vò cuộc sống của con người và đôi khi suốt cả khi trưởng thành. Trong thực tế, con cái chúng ta chẳng nợ chúng ta cái gì hết. Chính chúng ta đã quyết định sinh chúng ra đời. Nếu chúng ta yêu chúng và chu cấp cho những yêu cầu của chúng thì đó là vì nghĩa vụ làm cha làm mẹ của chúng ta chứ không phải là một hành động quên mình nào đó. Ngay từ đầu, chúng ta đã biết rằng chúng ta nuôi chúng để rồi chúng sẽ rời bỏ chúng ta và nghĩa vụ của chúng ta là giúp chúng làm điều này mà không cảm thấy nó là gánh nặng do cảm giác về lòng biết ơn vô hạn và món nợ không sao trả nổi.
Người ta thường nói rằng câu «Muốn nhận thì hãy cho», «Gieo cái gì gặt cái đó» chỉ là những lời nói cửa miệng sáo rỗng. Thế thì cái gì có thể đúng hơn thế? Tại sao điều đó lại khó làm đến thế? Giống như hầu hết những lời giải thích về việc tại sao chúng ta lại hành động như chúng ta đã làm, câu trả lời nằm trong những trải nghiệm của chúng ta trong quá khứ.
Khi còn là trẻ con, chúng ta tự cho mình cái quyền tiếp nhận tình yêu vô điều kiện của cha mẹ. Nhưng rất ít người mà tôi đã tiếp xúc cảm thấy họ đã nhận được tình yêu như vậy. Trái lại, hầu hết ký ức trẻ thơ thường chất đầy cảm giác về một trách nhiệm bắt buộc để «làm cho bố mẹ tôi hài lòng» - bằng những thành công ở trường, tránh xa những rắc rối, kết hôn với người thích hợp và sinh ra các cháu cho ông bà.
Thực ra thì nhiều điều trong số đó chính là do các bậc phụ huynh cảm thấy mình phải có trách nhiệm với con cái mình. Bằng cách chấp nhận cuộc sống và sự chăm sóc, trong thực tế, một đứa trẻ cảm thấy mình mắc nợ bố mẹ đến mức chỉ khi chúng đáp ứng lòng mong mỏi của họ, chúng mới có thể trả được món nợ sinh thành này.

Best Regards.
Luong, Le Xuan
Lee-vn.com

4 comments:

Pavel said...

Xét trong sự tổng hòa các mối quan hệ thì có lẽ không ai (bố mẹ - con cái) nợ ai cả. Người ta chỉ gọi là "nợ" khi người ta cho "vay" với những điều kiện đi kèm.

Bố mẹ sinh ra ta, luôn dành cho ta những điều tốt nhất trong hoàn cảnh của mình một cách vô điều kiện (tất nhiên không phải bố mẹ nào cũng thế), mong cho ta khôn lớn, trưởng thành mà hầu như không hề nghĩ tới sau này nó có quay lại báo hiếu cho mình hay không. Mặt khác con cái cũng chính là niềm vui, là sự động viên, khích lệ để bố mẹ có thật nhiều động lực trong cuộc sống, để bước lên phía trước.

Cứ thử nghĩ xem một đứa trẻ chẳng may bị mồ côi cha mẹ thì nó sẽ khát khao tình cảm của người bố, người mẹ như thế nào hay những gia đình hiếm muộn họ mong muốn có một đứa con chào đời ra sao.

Nếu một ngân hàng mà kinh doanh theo mô hình "bố - mẹ" thì có lẽ khả năng rủi ro là cao hơn tỷ lệ thành công :D.

Minh Triết said...

phi nhân duyên bất thành phụ tử,

Câu nói nảy rất hay. Thực ra MT nghĩ là chúng ta nợ nhau trong một mối quan hệ chằng chịt và phức tạp, không đơn giản như Pavel nghĩ đâu.

Hơn nữa cách tính nợ ân tình chắc cũng khác cách tính nợ ngân hàng chứ nhỉ :))

Nguyen said...

Khái niệm "nợ" nầy đâu phải như nợ tiền phải trả. Nợ nầy là cả một tình yêu, một tấm lòng nặng trĩu... và không ai buộc phải trả cả.

Lee- nghĩ tưởng hay nhưng thực còn non quá. Nếu có một tấm lòng thì suốt đời mang nợ. Nợ từng ngày, nợ những người thân thương, nợ những điều sức mình không thể làm được, nợ thời gian trôi qua mà không trở lại, nợ tuổi thanh xuân hoang phí của mình...

Nếu một ngày nào đó bế đứa con trên tay, yêu thương nó vô hạn thì bỗng nhiên thì thầm... Ta nợ con một tình yêu nầy. Biết một ngày con không còn ở bên ta nữa, ta sẽ nợ con điều ta chưa làm cho con với tất cả sức mình, với tất cả tình yêu của mình.

Đôi khi ta lại nợ ta
Những điều ta hứa mà ta chưa làm

Lee-vn.com said...

Nếu bạn là một người con, hãy sống cuộc đời của bạn. Đừng vì trách nhiệm với cha mẹ mình, đừng vì những mong muốn của cha mẹ mà bạn phải phải hoàn thành những ước mơ của họ. Đã có rất nhiều người thành công nhưng không hề có sự đam mê – một sự đốt cháy chính bản thân. Họ mong muốn, họ đam mê trở thành một doanh nhân, nhưng họ lại làm như một luật sư, như một bác sĩ, một kĩ sư… theo như những áp đặt hay một sự chỉ bảo rất tinh tế được đưa vào ý thức của họ thông qua cha mẹ họ. Dù rất thành công nhưng họ vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất to lớn, đó có lẽ là lòng kiêu hãnh.

Nếu là một người cha, một người mẹ, các bạn hãy thôi cái điệp khúc “cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể,…” Cha mẹ nào chả nuôi con bằng trời bằng bể, bạn đâu phải nói ra để con cái mình thêm áp lực. Đâu đó trong “sự nghiệp làm cha” nói rằng ông ta không bao giờ khoe về những thành tích của con cái, vì điều đó chỉ gia tăng áp lực lên con cái, bắt con cái phải cố gắng hơn nữa cho đạt được kì vọng của cha mẹ.

Nếu bạn là cha mẹ, hãy yêu thương và tôn trọng con cái của mình như chúng xứng đáng được hưởng. Chúng không cẩn phải thông minh để được bạn yêu thương, chúng không cần phải đẹp trai hay xinh gái để được bạn tôn trọng hay chúng không cần phải là những thần đồng để được bạn ngưỡng mộ.

Bởi vì trong suốt cả cuộc đời, con cái chả bao giờ thôi đau đáu về trách nhiệm làm con của mình, nên các bậc cha mẹ không bao giờ cần nhắc đến.

Post a Comment

 
Design by Wordpress Theme | Bloggerized by Free Blogger Templates | Modified by Pavel Hai